Nhà văn Phạm Việt Long (nguyên Chánh văn phòng cỗ Văn hóa, Thể thao với Du lịch) trưởng thành từ một bên báo chiến trường. Xuyên suốt 7 năm, chàng phóng viên ở tầm tuổi hai mươi lăn lộn trên những mặt trận nóng bỏng nhất quần thể Năm-Trung Trung bộ để tác nghiệp.


Nhà báo chiến trường trẻ tuổi Phạm Việt Long tức thì từ đều ngày ở chiến trường đã mang tâm hồn một bên văn. Sau chiến tranh, cuốn “B. Trọc” được anh hoàn thành với ngồn ngộn gia công bằng chất liệu chiến trường sẽ quan sát, ghi chép được, thật sự biến đổi một cửa nhà văn học giá bán trị.

Bạn đang xem: Truyện cổ tích hiện đại

Hoạt cồn trên các lĩnh vực: Viết tè thuyết, có tác dụng ca khúc, làm báo... Ngay gần đây, Phạm Việt Long giữ lại dấu ấn sâu đậm bởi sức trí tuệ sáng tạo tiềm năng, trung tâm hồn phong phú, nhạy cảm như dây lũ ngân vang lên khúc ca “cổ tích thời hiện nay đại” nhưng anh đang viết với tình yêu trẻ thơ vô bờ bến. Không tồn tại tình yêu thương ấy, thiết yếu khơi nguồn được mạch cổ tích tiềm ẩn trong cuộc sống, trong tâm địa hồn bao lớp người. Rộng 1.000 trang của bộ sách 5 cuốn “Bi Bi với Mặt Đen” (NXB Dân trí, 2016) là kết tinh của tài năng và tình yêu cũng tương tự trách nhiệm với chũm hệ măng non đất nước.

*
*
*
*


Bìa bộ sách "Bi Bi và Mặt Đen". 

Trong toàn cảnh sách thị trường hiện giờ đầy rẫy phần lớn tranh truyện giải trí đơn thuần có các yếu tố không thôi mạnh lôi cuốn trẻ em khiến phần đông phụ huynh lo lắng, thì ngàn trang truyện em nhỏ trong trẻo, đầy hóa học nhân văn, tính giáo dục hướng thiện, thu hút bằng “giọng cổ tích” dưới góc nhìn hiện đại, thấm đẫm văn chương… của Phạm Việt Long ra đời, quả thật là đáng quý với kịp thời. Đó là lương tâm, trách nhiệm của nhà văn. Phạm Việt Long có một đứa cháu ngoại 4 tuổi. Buổi tối, trước lúc đi ngủ, con cháu xin ông đề cập chuyện đến nghe. Nói gì nhằm một đứa bé 4 tuổi chịu nghe, chuyện gì đến nó thích rồi chìm dần dần vào giấc ngủ? Khó thật! Chuyện không hay, không hấp dẫn, lập tức nó vẫn bật ti vi kênh hoạt hình, tốt mở iPad nghịch trò chơi. Phạm Việt Long phải “cạnh tranh” cùng với hai đồ vật này. Với tình yêu cháu bao la, anh "vắt óc" nghĩ về ra những mẩu chuyện phù hợp, thu hút mà ngôn từ phải bao gồm tính giáo dục. Đứa bé 4 tuổi rồi 5 tuổi, 10 tuổi-suốt 7 năm nghe đề cập chuyện cùng “nhà văn ông ngoại” Phạm Việt Long từng đêm yêu cầu sáng tác các đặn. Cái máy ghi âm nhằm đầu giường, và nắm là trong cả 7 năm, mạch “truyện cổ tích hiện đại” vày anh "bịa" ra tuôn trào như suối. Cho tới một ngày kia, "dòng suối cổ tích” ấy cạn kiệt, Phạm Việt Long sắp xếp lại những file ghi âm, chỉnh sửa, viết lại thành rộng 1.000 trang sách. Câu chuyện nghe như “giai thoại” nhưng đúng là sự thực. Đứa cháu đã nghe đủ "dòng suối cổ tích" của ông, nếu không tồn tại cái gì đấy khiến nó mê man thì làm thế nào nó có sự kiên nhẫn để nghe?

Có thời kỳ đứa bé nhỏ thấy bao gồm một nhân vật luôn luôn làm việc giỏi nhưng luôn luôn có số trời nghèo khổ, nó bội phản đối: vì sao như thế? Ông hãy cho tất cả những người ta được hưởng sướng vui với chứ! Đứa trẻ vẫn tham gia điều chỉnh cốt truyện. Chổ chính giữa hồn ngây thơ, thuần khiết của cháu biểu thị khát vọng chân lý công bình ở đời. Và "nhà văn ông ngoại" phải tuân theo ý muốn ấy. Kho truyện của Phạm Việt Long bắt mối cung cấp từ trái đất thần tiên trẻ thơ, khu vực một bông hoa là con gái công chúa, bé bướm là quý ông hoàng tử, bất cứ một chiếc lá, gợn gió, làn mây... đều phải sở hữu tính cách, vai trung phong hồn, đời sống. Trí tưởng tượng của tác giả bay bổng. Trên khuôn mặt người, có lúc đôi môi, cái tai cũng tách ra thành những nhân đồ dùng riêng rẽ và như vậy, tác giả có thể phát triển thành muôn ngàn câu chuyện. Hầu hết truyện cổ tích nổi tiếng, thân quen từ xưa như một mạch nguồn góp vào "dòng chảy" ngàn trang của tác giả. Tương đối nhiều truyện được cấu tứ theo mô típ: Em nhỏ nhắn của ngày hôm nay, lạc vào thế giới cổ tích cùng thành nhân vật điều chỉnh lại các tình tiết, tình tiết của cổ tích theo hướng nhân văn, nói lên khát vọng chân lý đối kháng sơ, công bằng, phía thiện… của trẻ em thơ.

Xem thêm: " Cầu Thang Tiếng Anh Là Gì : Định Nghĩa, Ví Dụ Anh Việt, Cầu Thang Trong Tiếng Tiếng Anh

Nhà viết truyện em nhỏ Phạm Việt Long đã thể hiện hết bản thân ở đông đảo chủ đề, mọi phong thái trong nghìn trang truyện này và trọn vẹn không dễ dàng tính, không dễ dàng trong khi nói chuyện mang lại trẻ thơ. Chủ tôn vinh siêu, sâu sắc được gài cắm ở chỗ nào đó trong mẩu chuyện tưởng như chẳng gồm gì. Khí Hy-đờ-rô được nhân giải pháp hóa trong truyện “Quả nhẵn bay” là một ví dụ. Hàng vạn “bạn” Hy-đờ-rô bị nhốt trong quả bóng cất cánh chật không lớn và đòi chui ra. Bóng cất cánh lên cao, láng nổ và các “bạn” hy-đờ-rô ra bên ngoài bay lượn trên khung trời tự do.

Song tuy vậy với mạch cổ tích huyền thoại, Phạm Việt Long có một mạch truyện khuôn vào công ty đề giáo dục và đào tạo những đức tính thiết thực, quan trọng cho một đứa trẻ-những điều dễ dàng và đơn giản nhưng lại là gốc rễ cho nếp sống sau này. Đơn cử truyện “Đồ chơi nổi loạn”, nhỏ nhắn bừa bãi, vứt đồ chơi lung tung. Các đồ chơi bất mãn, có tác dụng loạn: Ô tô vật liệu bằng nhựa bóp bé inh ỏi, dàn nhạc tự động hóa cất lên âm thanh, búp bê đấm sống lưng nhau, gấu bông trèo lên trần nhà, ong bay vù vù v.v.. Kết truyện là bé nhỏ phải thu xếp lại vật chơi mang lại gọn gàng.

Nhiều truyện của tác giả không những giáo dục trẻ nhỏ mà còn giáo dục từ đầu đến chân lớn vào ứng xử với các bé. Một bà ngoại tắm cho cháu (trong truyện "Nóng đâu nhưng nóng, nhức đâu cơ mà đau"), con cháu kêu nước nóng quá thì bà gắt: “Nóng đâu nhưng nóng”. Kỳ cọ mang đến cháu to gan quá, con cháu kêu nhức thì bà bảo: “Đau đâu mà đau”. Đó là lấy ví dụ cho câu hỏi người béo chủ quan, áp đặt ý của mình, không tôn trọng thực tiễn khách quan. Bà sẽ pha nước hơi nóng thật. Chỉ đến khi ông ngoại “khách quan” hơn, điều chỉnh lại, thì đứa nhỏ nhắn mới trở đề xuất vui thích mỗi một khi được tắm. Người đọc không ngoài mỉm cười khi phát âm truyện này, nhưng mà cũng giật mình, chần chờ mình có những lúc nào áp đặt chủ quan lên con trẻ không…

Cấu tứ truyện Phạm Việt Long không tuân theo một mô hình nào. Nhưng có thể lấy truyện “Xúc xích bám mũi” ra làm ví dụ. Đó là mẩu truyện về một em bé đói quá, trót ăn cắp một chiếc xúc xích, nào ngờ bị xúc xích dính chắc vào mũi, thành bộ phận cơ thể. Em bắt buộc làm tía việc xuất sắc thì xúc xích bắt đầu rời ra. Mọi người đều ko giận em, nhưng mà thương hoàn cảnh nghèo đói, thông cảm đến lỡ lầm của em. Chưng chủ cửa hàng xúc xích cũng xúm vào giúp. Truyện bao gồm yếu tố cổ tích “siêu thực” là xúc xích kết dính mũi, tuy thế lại đặt trong bối cảnh cuộc sống đường phố hôm nay. Em nhỏ nhắn nhặt được ví tiền lấy trả, giúp tín đồ bị tai nạn đáng tiếc giao thông, để dành phần sữa đến em nhỏ dại ở nhà…

Văn học em nhỏ có đặc thù của nó. Cổ tích của Phạm Việt Long kế thừa những yếu tố của cổ tích Việt Nam, truyện cổ An-đéc-xen, Gờ-rim, trộn lẫn với những mẩu chuyện sinh hoạt trong cuộc sống hiện đại. Không có tay nghề vững, không tinh chỉnh và điều khiển nổi. Hơn 1.000 trang truyện của Phạm Việt Long nhưng mà không rất nhiều với những em. Giọng văn trong trẻo, tươi xanh, mạch lạc, giản dị, anh đã khuyến mãi cho tuổi thơ món xoàn quý giá.