Hành thiền chưa phải chỉ là ngồi im một chỗ, cho dù ở trong tứ thế làm sao nếu trọng tâm thức tỉnh, hay biết có nghĩa là đang hành thiền


Bạn đang xem: Kinh nghiệm thực hành ngồi thiền

*

Xem thêm: Đơn Vị Tư Vấn Tiếng Anh Là Gì ? Tư Vấn Tiếng Anh Là Gì

*

Có nhiều lúc tôi cảm giác mình là 1 trong những thiền sinh hết sức tệ. Bao gồm ngày tôi ngồi thiền tuy nhiên chẳng bao gồm chút gì là chánh niệm( ghi dấn quan ngay cạnh thân vai trung phong mình). Tôi từ bỏ hỏi, đắn đo mình có cố gắng đủ tốt không? Tôi tất cả lười biếng vượt không? suôn sẻ thay, bởi được dạy dỗ rằng mình cần biết rộng lượng và tha đồ vật cho đều thất bại của mình trên con đường tu học, bắt buộc tôi cũng không cảm thấy bi hùng nản mang lại lắm. Nhưng mà cũng hoàn toàn có thể vì vậy mà lại tôi thiếu sự tinh tấn chăng?Sự thiệt là nhiều năm kia đây, tôi phân biệt thật ra tôi cũng không thể nào kiểm soát điều hành được gần như gì xảy ra trong lúc ngồi thiền - tôi chỉ bao gồm thể có mặt ngồi chỗ tọa nắm mà thôi. Trong thời hạn đầu, tôi vất vã nỗ lực để thực hành theo lời lí giải - theo dõi khá thở, lúc nào tâm ta lo ra, buông quăng quật tư tưởng ấy và trở lại với khá thở của bản thân mình - tuy thế chẳng gồm gì đặc biệt xảy ra hết. Thật ra, tôi cảm xúc rất bất an một trong những lúc ngồi thiền. Sau đó, tôi cảm giác khá rộng một chút, tuy nhiên cái tay nghề ấy từ nó vẫn luôn là khó chịu.Nhưng sau cùng rồi thì tôi cũng vượt qua, và bước đầu có được những kinh nghiệm tĩnh lặng cùng sáng tỏ. Cùng trong suốt nhiều năm, và các khóa tu, kế tiếp, tôi nỗ lực giữ một sự quân bình trong sự thực tập của mình, "dụng công dẫu vậy không dụng lực."Khi như thế nào tôi thể hiện được điều đó thì đầy đủ việc bên cạnh đó đều hết sức trôi chảy, tôi cảm thấy mình có một sự thức giấc thức thoải mái và tự nhiên và buông vứt nhẹ nhàng. Cùng ngược lại, các khi thất bại, tôi cảm xúc mình lạc lõng, hoảng loạn và tràn ngập bởi những bốn tưởng và xúc cảm rằng mình hoàn toàn mất sự tự chủ. Với rồi từ kia tôi lại tự hỏi đắn đo phương biện pháp thực tập này của mình có tương thích không.Gần đây, tôi bao gồm đọc được bài xích kinh mở màn trong Tương Ưng bộ Kinh (Samyutta-Nikáya). Trong bài kinh ấy có fan hỏi đức Phật bằng cách nào nhằm ngài thừa qua được dòng nước lũ, ý nói về sự việc giác ngộ của ngài. Câu vấn đáp của Phật thật vô cùng đối kháng sơ:- "Này hiền khô giả, ko đứng lại, không gấp vã, Ta quá khỏi làn nước lũ."- "Thưa ngài, làm thế nào không đứng lại, không gấp vã, Ngài quá khỏi dòng nước lũ?" fan ấy hỏi.- "Này hiền giả, lúc Ta đứng lại, thời Ta bị chìm xuống. Lúc Ta cấp vã, thời Ta bị cuốn trôi; vày vậy, này hiền đức giả, không đứng lại, không vội vã, Ta vượt khỏi dòng nước lũ."Tôi nghĩ về câu vấn đáp của đức Phật biểu đạt được điều mà lại tôi đang nỗ lực để đạt mang lại trong sự thực tập của chính mình. Tôi cứ tiếp tục xuất hiện nơi toạ cụ của mình, mặc dù cho chuyện gì xảy ra, dẫu vậy không cố kỉnh sức quá.Trong thời gian qua, tôi cũng có thể có thực tập theo lịch trình Twelve-Step programs, họ bao gồm một câu châm ngôn là "chỉ từng ngày một." Tôi nghĩ câu ấy bao gồm nghĩa là, ta đừng nỗ lực phải giải quyết hết mọi sự việc trong cùng một lúc - hay là đã đạt được giác ngộ - chỉ việc ta âu yếm cho đông đảo gì cần thiết trong ngày hôm nay. Lúc này ta chỉ việc ngồi trên toạ cụ của bản thân theo thời gian hạn định. Đừng trường đoản cú trách móc hay phê phán về buổi ngồi thiền ấy là thành công xuất sắc hay thất bại. Đó không phải là chuyện của mình. Chuyện của bản thân mình là xuất hiện và ngồi sinh sống đó. Nếu như khách hàng bỏ sự thực tập bởi vì nó không đạt đúng với "tiêu chuẩn" của mình muốn, như đức phật dạy, các bạn sẽ bị chìm xuống.Đức Dalai Lama cũng đều có khuyên bọn họ không nên lúc nào cũng cứ xem xét và phê phán sự thực tập của mình. Ngài dạy, chúng ta chỉ buộc phải nhìn lại sau một thời gian dài, như thể năm giỏi mười năm, chừng ấy ta new thật sự phiêu lưu sự tiến triển của mình. Tôi nghĩ có lẽ ý ngài cũng khuyên bọn họ đừng bắt buộc dừng lại.Nhưng mặc dù vậy, trên tuyến đường thực tập, có những khi tôi nhìn chung quanh với thấy hoang vu, không tồn tại gì chuyển đổi hay khác biệt. Tôi tất cả tự dối gạt mình tốt không? Tôi gồm thật sự nỗ lực đủ chưa? tất cả lúc, tôi thực tập với cùng một vị thầy dạy mang lại tôi những phương pháp thực hành gắt gao hơn, tuy thế rồi tôi vẫn quay trở lại với mặt đường lối nhu hoà của mình. Đó liệu có phải là phản hình ảnh của một tính khí yếu đuối chăng? chắc hẳn rằng tôi rất cần phải nên nỗ lực nhiều hơn nhằm tăng trưởng định lực cùng chánh niệm của mình. Vấn đề là mỗi một khi tôi cố gắng gò bó mình, ở đầu cuối tôi lại cảm giác còn tệ sợ hãi hơn trước. Chắc có lẽ rằng tôi chỉ hoàn toàn có thể là vậy thôi.Đứa phụ nữ của tôi lúc lên sáu, mỗi lần bị rầy la nó giỏi nói, "Con đâu chỉ là nhà của chất xám của mình." Nghe thấm thía có tác dụng sao.Tôi là 1 trong những giáo thọ, tôi đi phía dẫn những khóa tu, vì vậy nên tôi nằm trong vào hạng "Bác sĩ, hãy lo chữa bệnh cho mình đi!" thiệt ra thì tôi cũng hiểu về các ý nghĩ về ngờ vực này của tôi lắm chứ. Nhưng sự việc tôi ao ước nêu ra là cầm cố nào là Chánh Tinh Tấn? thiệt ra kia không phải là 1 vấn đề của riêng rẽ tôi. Giữa những khóa tu, tôi hay khuyên fan khác nên thư thả với bao gồm mình, có lòng tin vào sự thực tập, nhìn phần đa việc xẩy ra trong một không khí rộng lớn, cùng nhớ rằng cái gì cũng rồi vẫn qua. Hãy có niềm tin vào đạo pháp, mặc dù ta không tồn tại niềm tin nơi mình. Đó là lời khuyên mà lại tôi có thể dùng được!Là một giáo thọ, tôi ko tránh khỏi ghi nhận thêm các hình hình ảnh của những vị giáo lâu khác, cùng thấy rằng khuôn mặt họ lúc nào cũng tươi sáng cùng nở nụ cười. Bên cạnh đó họ tất cả một thông điệp là, "Nếu bạn thiền tập như tôi, các bạn sẽ có hạnh phúc!" Và rất nhiều lời lí giải thiền tập cũng vậy, bao gồm vẽ như khôn cùng hoàn hảo, không có chút gì là bất toàn hết. Đôi lúc tôi từ bỏ hỏi, ta có nên ghi thêm những câu này trong những khoá tu không: "Những kinh nghiệm tay nghề thật sự của bạn trong khóa tu này sẽ tùy nằm trong vào phần đa nghiệp trái trước đó, karma, của bạn. Các vị thầy cùng trung tâm này không thể đảm bảo về sự giác ngộ của người tiêu dùng (hoặc là chúng ta có vui yêu thích hay không)."Cuộc đời của tôi có biết bao số đông thăng trầm - bi ai vui, căng thẳng, hân hoan, mệt nhọc mỏi. Và toàn bộ những trạng thái ấy hầu như được phản ảnh trong buổi ngồi thiền hàng ngày của tôi. Đôi khi, tôi mong mỏi sự thiền tập của mình hoàn toàn cách quãng hẳn với chúng, như là 1 trong trạng thái nhiệm mầu nào đó mà tôi có thể bước vào và lánh xa không còn tất cả. Tuy nhiên thật ra thiền tập ko phải là một trong những sự trốn tránh thực tại, nhưng ngược lại, nó là một trong những nhận thức về thực tại sâu sắc hơn. Với nếu ta nhìn đến sâu và làm sao cho thật rõ, dưới cái thực tại bất an ấy là 1 trong thực trên tĩnh lặng, tuệ giác cùng hạnh phúc. Đó mới thiết yếu là chân thực tại.Và ví như tôi không tạm dừng và cũng không vội vàng vã, sự tĩnh lặng và tuệ giác này này sẽ tự nhiên và thoải mái hiển lộ -- theo thời điểm của nó, chứ không hẳn của tôi.Chuyển ngữ lịch sự tiếng Việt: Nguyễn Duy NhiênTheo: Buddhasasana