Thời tiết Hà Nội độ này thật dễ làm bé người ta nổi hứng lãng mạn. Là tiết trời đã vào thu, Hà Nội với lá vàng cùng những chùm hoa sữa thật ngọt.

Bạn đang xem: Hẹn hò với cô đơn

Hà Nội mùa thu, thật dễ khiến người ta nổi hứng muốn hẹn hò. Một góc quán nhỏ, một vài ba giai điệu cũ vào những bản nhạc đã từng là ký ức về một người xa xôi vào dĩ vãng.

Có thể một thời điểm nào đó mới nhận ra, một bản nhạc rất tình cờ đôi khi lại trở thành thứ gắn bó mật thiết với những hồi ức về ai đó. Cơ mà chỉ cần điệu nhạc ngân lên, từng nốt từng nốt đều khiến ta nhớ về họ. Mỗi lời ca là mỗi kỷ niệm khắc sâu.

Trong câu chuyện nhiều năm về một người làm sao đó, bao gồm tiếng cười, tiếng khóc, tiếng nấc, tiếng của những giọt nước mắt rơi xuất xắc những đêm dài miên man mộng mị… Vài cha câu chuyện lộn xộn, ko đầu không cuối, chẳng vui cũng chẳng buồn. Tất cả chắp nối đến một buổi chiều cô đơn nhiều tâm sự.

Ừ thì, cô đơn đấy. Đã sao chứ?



Cô đơn là tự đến mình dòng quyền làm cho mình đẹp. Thấy mình trong gương, váy hồng son đỏ sao nhưng mà đáng yêu thế. Ai biết được ngày trước đã từng có những lúc bỏ mặc bản thân tàn tạ đến đáng thương, mắt thâm quầng trũng sâu và đôi môi chẳng mấy khi mỉm cười.

Xem thêm: Kẹp Giấy Tiếng Anh Là Gì, Danh Mục Văn Phòng Phẩm Bằng Tiếng Anh (Hình Ảnh)

Cô đơn là tự đến mình mẫu quyền "kén cá chọn canh". Thì có sao đâu chứ? đàn bà đẹp nhất là khi chẳng thuộc về ai, cũng hấp dẫn nhất khi không bị gắn mác là người yêu tuyệt bạn gái của một ai đó. Vậy thì tại sao phải khước từ một "quyền năng" kì diệu đến vậy chứ?

Người ta vẫn bảo rằng, ngày thu là mùa của tình yêu, là mùa của đôi lứa. Mùa thu là mùa của lãng mạn, thế đề nghị cực phù hợp hợp để hẹn hò. Thế nhưng, nếu bạn cũng nằm vào một nửa thế giới còn đang FA, sao không thử một lần hẹn hò với cô đơn?

Chiều nay, muốn một mình long dong tới bờ hồ lộng gió. Bao gồm thể sẽ lại nhớ những lần tới đây với người ấy, nắm tay nhau đi dạo. Rồi nếu bị lạnh sẽ có người đưa áo khoác bên ngoài cho. Gồm thể sẽ tủi thân bởi giờ đây chỉ gồm một mình, đến một bờ vai ở cạnh cũng chẳng còn. Gồm thể sẽ lạc lõng lắm! có sao đâu, rồi cũng sẽ qua thôi.



Chiều nay, muốn một bản thân đi công ty sách. Sẽ không phải chí chóe tranh luận xem ngôn tình hay hơn hay sách khoa học xuất xắc hơn. Cũng chẳng còn ai xay bản thân đọc những cuốn sách kiến thức thô khan. Chẳng còn ai tranh trả tiền sách nữa. Gồm thể sẽ cảm thấy thiếu thốn điều gì đó, rồi lại nhớ về ai đó. Có sao đâu, rồi cũng sẽ quên thôi.

Chiều nay, muốn một mình đi café. Chẳng còn những câu chuyện nhỏ khổng lồ rộn ràng. Chẳng còn ai nghe mình trút bầu trung ương sự nặng trĩu mỗi khi buồn. Ngồi một bản thân cũng buồn đấy, cũng lẻ loi đấy, cô đơn đấy! Rồi biết đâu lại bị người khác quan sát bằng ánh mắt cực nhọc hiểu, kì dị dành cho một đứa lúc-nào-cũng-chỉ-có-một-mình. Tất cả sao đâu, rồi cũng sẽ quen thôi.

Cuộc đời thường có nhiều bổ rẽ bất ngờ. Gồm đi qua nông nổi bao nhiêu mới biết bản thân kiên cường tới nhường nào.

Hẹn hò với cô đơn, có gì đâu mà ngại.

Biết đâu, vào đám thanh xuân ngoài kia, ta sẽ kiếm tìm thấy một nửa thật sự giành riêng cho mình…